次韵子云种竹

宋代 韩元吉
官居地多隙,种竹及春早。 萧然三亩园,便可事幽讨。 层峦寓岩石,一目惜尽了。 移根互掩映,取径作深杳。 飞来风乌鹊,相唤亦栖绕。 微风与新月,屡舞欣嫋嫋。 用知亭馆閒,有竹自能好。 堂前艺梅花,堂后列萱草。 叩门有俗客,未至迹互扫。 遥怜敬亭下,巷僻客仍少。 庭隅方解箨,相对亦社保。 吟哦五字句,饮水良不饱。 春雷发头角,茧栗未应小。 卜居如有得,破地出池沼。 胸中千亩计,岂顾万事扰。 他年醉林间,准拟成二老。
guān duō   zhǒng zhú chūn zǎo  
xiāo rán sān yuán   biàn 便 shì yōu tǎo  
céng luán yán shí   jǐn le  
gēn yǎn yìng   jìng zuò shēn yǎo  
fēi lái fēng què   xiāng huàn rào  
wēi fēng xīn yuè   xīn niǎo niǎo  
yòng zhī tíng guǎn xián   yǒu zhú néng hǎo  
táng qián méi huā   táng hòu liè xuān cǎo  
kòu mén yǒu   wèi zhì sǎo  
yáo lián jìng tíng xià   xiàng réng shǎo  
tíng fāng jiě tuò   xiāng duì shè bǎo  
yín é   yǐn shuǐ liáng bǎo  
chūn léi tóu jiǎo   jiǎn wèi yìng xiǎo  
yǒu de   chū chí zhǎo  
xiōng zhōng qiān   wàn shì rǎo  
nián zuì lín jiān   zhǔn chéng èr lǎo