次韵子云送儿女至昭亭见寄

宋代 韩元吉
岩岩昭亭山,度岁一再行。 吾亲在其下,有路如砥平。 风物岁时佳,岂问楚与荆。 胡为不得往,使我涕泗横。 出身备王官,敢自颓家声。 圣皇察庶狱,小大必以情。 哀矜且勿喜,死当使之生。 念昔栖闽陬,孤童共营营。 菽水曾几何,青紫望一经。 弟兄亦云幸,假节仍专城。 别离乃频有,仆奴费邀迎。 安仁赋閒居,要自贤西征。 板舆日欢侍,儿女森在庭。 岂比隔山岳,空书问安宁。 薄田右负郭,不归定谁令。 壮士志中原,边尘暗幽并。 拟蹑冒顿居,端谋渭南耕。 书生复何事,三入老承明。 应知当馈叹,廊庙资扶倾。 忍作寒蝉喑,愿为威凤鸣。
yán yán zhāo tíng shān   suì zài xíng  
qīn zài xià   yǒu píng  
fēng suì shí jiā   wèn chǔ jīng  
wéi wǎng   shǐ 使 héng  
chū shēn bèi wáng guān   gǎn tuí jiā shēng  
shèng huáng chá shù   xiǎo qíng  
āi jīn qiě   dàng shǐ 使 zhī shēng  
niàn mǐn zōu   tóng gòng yíng yíng  
shū shuǐ céng   qīng wàng jīng  
xiōng yún xìng   jiǎ jié réng zhuān chéng  
bié nǎi pín yǒu   fèi yāo yíng  
ān rén xián   yào xián 西 zhēng  
bǎn huān shì   ér sēn zài tíng  
shān yuè   kōng shū wèn ān níng  
tián yòu guō   guī dìng shuí lìng  
zhuàng shì zhì zhōng yuán   biān chén àn yōu bìng  
niè   duān móu wèi nán gēng  
shū shēng shì   sān lǎo chéng míng  
yīng zhī dāng kuì tàn   láng miào qīng  
rěn zuò hán chán yīn   yuàn wèi wēi fèng míng