次韵子由种菜久旱不生

宋代 苏轼
新春阶下笋芽生,厨里霜虀倒旧罂。 时绕麦田求野荠,强为僧舍煮山羹。 园无雨润何须叹,身与时违合退耕。 欲看年华自有处,鬓间秋色两三茎。
xīn chūn jiē xià sǔn shēng   chú shuāng dào jiù yīng
shí rào mài tián qiú   qiáng wèi sēng shè zhǔ shān gēng
yuán rùn tàn   shēn shí wéi tuì 退 gēng
kàn nián huá yǒu chǔ   bìn jiān qiū liǎng sān jīng