次韵子由浴罢

宋代 苏轼
理发千梳净,风晞胜汤沐。 闭息万窍通,雾散名干浴。 颓然语默丧,静见天地复。 时令具薪水,漫欲濯腰腹。 陶匠不可求,盆斛何由足。 ?海南无浴器,故常干浴而已。 ?老鸡卧粪土,振羽双瞑目。 倦马?展风沙,奋鬣一喷玉。 垢净各殊性,快惬聊自沃。 云母透蜀纱,琉璃莹蕲竹。 稍能梦中觉,渐使生处熟。 《楞严》在床头,妙偈时仰读。 返流归照性,独立遗所瞩。 未知仰山禅,已就季主卜。 安心会自得,助长毋相督。
qiān shū jìng   fēng shèng tāng  
wàn qiào tōng   sàn míng qián  
tuí rán sàng   jìng jiàn tiān  
shí lìng xīn shuǐ   màn zhuó yāo  
táo jiàng qiú   pén yóu  
  ? hǎi   cháng qián ér  
  ? lǎo fèn   zhèn shuāng míng  
juàn   ? zhǎn fēng shā   fèn liè pēn  
gòu jìng shū xìng   kuài qiè liáo  
yún tòu shǔ shā   liú li yíng zhú  
shāo néng mèng zhōng jiào   jiàn shǐ 使 shēng chù shú  
lèng yán zài chuáng tóu miào   shí yǎng      
fǎn liú guī zhào xìng   suǒ zhǔ  
wèi zhī yǎng shān chán   jiù zhǔ bo  
ān xīn huì   zhù zhǎng xiāng