次韵子由绩溪病起被召寄王定国

宋代 黄庭坚
种萱盈九畹,苏子忧国病。 炎蒸卧百战,山立有余劲。 斯人廊庙器,不合从远屏。 江湖摇归心,毛发侵老境。 艰难喜归来,如晴月生岭。 仍怀阻归舟,风水蛟鳄横。 补衮谏官能,用儒吾道盛。 上书诋平津,蠹藁初记省。 至今民社计,非事颊舌竞。 方来立本朝,献纳继晨暝。 人材包新旧,王度济宽猛。 必开曲突谋,满慰倾耳听。 斯文吕与张,泉下亦苏醒。 天聪四门辟,国势九鼎定。 身得遭太平,分甘守闲冷。 天津十年面,想见颀而整。 何时及国门,休暇过煮茗。 烧灯留夜语,鸿雁看对影。 但恐张罗地,颇复多造请。 维此礼部公,寒泉甃旧井。 谪去久羸瓶,召还汲修绠。 太任决斋宫,陛下天统庆。 日月进亨衢,经纬寒耿耿。 西走已和戎,南迁无哀郢。 谁言两逐臣,朝辔天街并。 王子窜炎洲,万死保躯命。 还家颊故红,信亦抱渊静。 税屋待车音,扫门亲帚柄。 行当怀书传,载酒求是正。 端如尝橄榄,苦过味方永。
zhǒng xuān yíng jiǔ wǎn   yōu guó bìng
yán zhēng bǎi zhàn   shān yǒu jìn
rén láng miào   zòng yuǎn píng
jiāng yáo guī xīn   máo qīn lǎo jìng
jiān nán guī lái   qíng yuè shēng lǐng
réng huái 怀 guī zhōu   fēng shuǐ jiāo è héng
gǔn jiàn guān néng   yòng dào shèng
shàng shū píng jīn   gǎo chū shěng
zhì jīn mín shè   fēi shì jiá shé jìng
fāng lái běn cháo   xiàn chén míng
rén cái bāo xīn jiù   wáng kuān měng
kāi móu   mǎn wèi qīng ěr tīng
wén zhāng   quán xià xǐng
tiān cōng mén   guó shì jiǔ dǐng dìng
shēn zāo tài píng   fēn gān shǒu xián lěng
tiān jīn shí nián miàn   xiǎng jiàn ér zhěng
shí guó mén   xiū xiá guò zhǔ míng
shāo dēng liú   hóng 鸿 yàn kàn duì yǐng
dàn kǒng zhāng luo   duō zào qǐng
wéi gōng   hán quán zhòu jiù jǐng
zhé jiǔ léi píng   zhào hái xiū gěng
tài rèn jué zhāi gōng   xià tiān tǒng qìng
yuè jìn hēng   jīng wěi hán gěng gěng
西 zǒu róng   nán qiān āi yǐng
shuí yán liǎng zhú chén   cháo pèi tiān jiē bìng
wáng cuàn yán zhōu   wàn bǎo mìng
huán jiā jiá hóng   xìn bào yuān jìng
shuì dài chē yīn   sǎo mén qīn zhǒu bǐng
háng dāng huái 怀 shū chuán   zài jiǔ qiú shì zhèng
duān cháng gǎn lǎn   guò wèi fāng yǒng