次韵子由病酒肺疾发

宋代 苏轼
忆子少年时,肺喘疲坐卧。 喊呀或终日,势若风雨过。 虚阳作浮涨,客冷仍下堕。 妻孥恐怅望,脍炙不登坐。 终年禁晚食,半夜发清饿。 胃强鬲苦满,肺敛腹辄破。 三彭恣啖啮,二竖肯逋播。 寸田可治生,谁劝耕黄糯。 (新法方田谓上腴为黄糯。 )探怀得真药,不待君臣佐。 初如雪花积,渐作樱珠大。 隔墙闻三咽,隐隐如转磨。 自兹失故疾,阳唱阴辄和。 神仙多历试,中路或坎坷。 平生不尽器,痛饮知无奈。 旧人眼看尽,老伴余几个。 残年一斗粟,待子同舂簸。 云何不自珍,醉病又一挫。 真源结梨枣,世味等糠?。 耕耘当待获,愿子勤自课。 相将赋远游,仙语不用些。
zi shào nián shí   fèi chuǎn zuò  
hǎn ya huò zhōng   shì ruò fēng guò  
yáng zuò zhǎng   lěng réng xià duò  
kǒng chàng wàng   kuài zhì dēng zuò  
zhōng nián jìn wǎn shí   bàn fèi qīng è 饿  
wèi qiáng mǎn   fèi liǎn zhé  
sān péng dàn niè   èr shù kěn  
cùn tián zhì shēng   shuí quàn gēng huáng nuò  
  xīn fāng tián wèi shàng wèi huáng nuò  
  tàn huái 怀 zhēn yào   dài jūn chén zuǒ  
chū xuě huā   jiàn zuò yīng zhū  
qiáng wén sān yān   yǐn yǐn zhuàn  
shī   yáng chàng yīn zhé  
shén xiān duō shì   zhōng huò kǎn  
píng shēng jìn   tòng yǐn zhī nài  
jiù rén yǎn kàn jǐn   lǎo bàn  
cán nián dǒu   dài zi tóng chōng  
yún zhēn   zuì bìng yòu cuò  
zhēn yuán jié zǎo   shì wèi děng kāng   ?  
gēng yún dāng dài huò   yuàn zi qín  
xiāng jiāng yuǎn yóu   xiān yòng xiē