次韵紫岩潘庭坚二首

宋代 白玉蟾
人情不似吴笺厚,世路常如蜀道难。 两鬓已将沾雪白,寸心尚自炳枫丹。 君还有意凭谁说,我亦无言把剑看。 相对一窗风打雪,通红榾柮谩烧残。
rén qíng shì jiān hòu   shì cháng shǔ dào nán
liǎng bìn jiāng zhān xuě bái   cùn xīn shàng bǐng fēng dān
jūn hái yǒu píng shuí shuō   yán jiàn kàn
xiāng duì chuāng fēng xuě   tòng hóng duò mán shāo cán