次韵子厚弟喜雨行赠赵守端质

宋代 王之道
我生畏暑如畏焚,奈此岁旱风尘昏。 十年废放卧岩壑,名虽八品身黎元。 恒暘乞雨雨乞霁,雨转为淫暘转炽。 不知此理果何如,每讶天心异人意。 去年避地还家园,蒿莱满目高侵天。 秋阳肆虐冬益甚,涉春陂泽皆平川。 迩来焦槁遍区宇,黄金剌液胶流弩。 赵侯日为疲瘵忧,应怪鲁书三不雨。 天人大抵常相资,顾我碌碌伤无奇。 鬻浆苦凉屠苦热,敢望屏翳从招麾。 圣主东巡群后觐,万里江淮方水运。 折冲御侮赖亲贤,何独为霖福斯郡。 精诚昭格吾谁欺,顷间祷雨人所知。 忽然檐溜泻河汉,数声霹雳轰相随。 公堂六月清无暑,旋矶龙团试分乳。 官曹相贺复何言,且戒农夫筑场圃。 小人托庇安村墟,获同野老歌而呼。 愿公玉带县金鱼,奉报得雨禾生稃。 霏霏不厌沾衣裾,稍晴欲自躬犁锄。 斯民食足吾其俱,何妨把酒仍观书。
shēng wèi shǔ wèi fén   nài suì hàn fēng chén hūn
shí nián fèi fàng yán   míng suī pǐn shēn yuán
héng yáng   zhuǎn wèi yín yáng zhuǎn chì
zhī guǒ   měi tiān xīn rén
nián huán jiā yuán   hāo lái mǎn gāo qīn tiān
qiū yáng nüè dōng shén   shè chūn bēi jiē píng chuān
ěr lái jiāo gǎo biàn   huáng jīn jiāo liú
zhào hóu wèi zhài yōu   yīng guài shū sān
tiān rén cháng xiāng   shāng
jiāng liáng   gǎn wàng píng cóng zhāo huī
shèng zhǔ dōng xún qún hòu jìn   wàn jiāng huái fāng shuǐ yùn
zhé chōng lài qīn xián   wèi lín jùn
jīng chéng zhāo shuí   qǐng jiān dǎo rén suǒ zhī
rán yán liù xiè hàn   shù shēng hōng xiāng suí
gōng táng liù yuè qīng shǔ   xuán lóng tuán shì fēn
guān cáo xiāng yán   qiě jiè nóng zhù cháng
xiǎo rén tuō ān cūn   huò tóng lǎo ér
yuàn gōng dài xiàn jīn   fèng bào shēng
fēi fēi yàn zhān   shāo qíng gōng chú
mín shí   fáng jiǔ réng guān shū