次韵子椿同关圣源吴思

宋代 李之仪
海岳仙人不我期,碧云幽恨独心知。坐间优孟已难别,笔下羊欣更出奇。 自是人才空立异,当知臣叔本非痴。重轻到了存公议,挥扇何劳强执葵。
hǎi yuè xiān rén   yún yōu hèn xīn zhī zuò jiān yōu mèng nán bié   xià yáng xīn gèng chū
shì rén cái kōng   dāng zhī chén shū běn fēi chī zhòng qīng dào le cún gōng   huī shàn láo qiáng zhí kuí