次韵子椿金陵相会诗

宋代 李之仪
濛濛小雨落征帆,漠漠烟云远近山。属意几回真入梦,欲来常恨涩如湾。 家程岂复嗟留滞,物外何妨且往还。便恐都人入图画,却应难写是高閒。
méng méng xiǎo luò zhēng fān   yān yún yuǎn jìn shān zhǔ huí zhēn mèng   lái cháng hèn wān
jiā chéng jiē liú zhì   wài fáng qiě wǎng huán biàn 便 kǒng dōu rén huà   què yìng nán xiě shì gāo xián