次韵子椿见寄

宋代 李之仪
一逢佳节一消魂,青彻江山绿满园。又把锄犁聊自遣,却嗟身世独难论。 三钟切幸资三径,九奏时犹梦九门。胜处何能偏见忆,便应佳思袭香荪。
féng jiā jié xiāo hún   qīng chè jiāng shān 绿 mǎn yuán yòu chú liáo qiǎn   què jiē shēn shì nán lùn
sān zhōng qiè xìng sān jìng   jiǔ zòu shí yóu mèng jiǔ mén shèng chù néng piān jiàn   biàn 便 yīng jiā xiāng sūn