次韵朱知裁少卿见贻二首 其二

宋代 曾惇
少陵卧穷巷,作诗叹秋雨。坐令马群空,真欲洗万古。 乃知笔有神,宁复惭思阻。此翁已仙去,上界足官府。 下视五浊世,正自一尘聚。后学如秋蝉,聒耳了无取。 月卿折槛后,传家有仪矩。织成锦绣段,宫商寄鸣杼。 追还正始音,雅颂继皇武。即今风骚将,仅可一二数。 岂伊尘滓人,得此百世士。心源忽湛然,对面识诸祖。 何待登妙高,历险叹踽踽。便可咤善才,室中闻密语。
shǎo líng qióng xiàng   zuò shī tàn qiū zuò lìng qún kōng   zhēn wàn
nǎi zhī yǒu shén   níng cán wēng xiān   shàng jiè guān
xià shì zhuó shì   zhèng chén hòu xué qiū chán   guō ěr liǎo
yuè qīng shé kǎn hòu   chuán jiā yǒu zhī chéng jǐn xiù duàn   gōng shāng míng zhù
zhuī huán zhèng shǐ yīn   sòng huáng jīn fēng sāo jiāng   jǐn èr shù
chén rén   bǎi shì shì xīn yuán zhàn rán   duì miàn shí zhū
dài dēng miào gāo   xiǎn tàn biàn 便 zhà shàn cái   shì zhōng wén