次韵诸友游云居

宋代 姚勉
又是东风柳絮时,催春尚喜杜鹃迟。 雨晴蔓绿侵高木,风定残红阁旧枝。 眼底好山娱意思,耳边幽鸟话心期。 云居见说郊行乐,不得骑驴背锦随。
yòu shì dōng fēng liǔ shí   cuī chūn shàng juān chí  
qíng màn 绿 qīn gāo   fēng dìng cán hóng jiù zhī  
yǎn hǎo shān   ěr biān yōu niǎo huà xīn  
yún jiàn shuō jiāo xíng   bèi jǐn suí