次韵周嘉仲刑曹简航师食笋四首 其四

宋代 张扩
周郎清而臞,菜把助严苦。槃中玉离离,酝酿冰雪语。 向来几时亡,径欲就君补。请读食笋篇,微言皆可咀。
zhōu láng qīng ér   cài zhù yán pán zhōng yùn   niàng bīng xuě    
xiàng lái shí wáng   jìng jiù jūn qǐng shí sǔn piān wēi   yán jiē