次韵周嘉仲刑曹简航师食笋四首 其二

宋代 张扩
此君淡难交,挺挺如立玉。何意昆仍中,为人偿口腹。 群婴脱锦褓,珍胜脔项肉。犹堪作味谏,没齿蠲腊毒。
jūn dàn nán jiāo   tǐng tǐng kūn réng zhōng wéi   rén cháng kǒu    
qún yīng tuō jǐn bǎo   zhēn shèng luán xiàng ròu yóu kān zuò wèi jiàn   chǐ juān 齿