次韵仲志荷珠

宋代 姜特立
观彼雨中荷,跳珠自涓滴。 初集尚端停,稍多远倚侧。 虚明是本体,不受世鑽刻。 初疑鲛人泣,泪向盘中掷。 又疑石笋街,抛洒天不惜。 但见漾玻瓈,讵容登几格。 高低相依映,倾泻才咫尺。 浏漓丹砂汞,晃荡摩尼色。 照乘傥见收,价恐千金直。 日乾风势定,泯若无留迹。 固知造化巧,又似儿女剧。
guān zhōng   tiào zhū juān  
chū shàng duān tíng   shāo duō yuǎn  
míng shì běn   shòu shì zuān  
chū jiāo rén   lèi xiàng pán zhōng zhì  
yòu shí sǔn jiē   pāo tiān  
dàn jiàn yàng   róng dēng  
gāo xiāng yìng   qīng xiè cái zhǐ chǐ  
liú dān shā gǒng   huàng dàng  
zhào chéng tǎng jiàn shōu   jià kǒng qiān jīn zhí  
qián fēng shì dìng   mǐn ruò liú  
zhī zào huà qiǎo   yòu shì ér