次韵仲至

宋代 韩淲
怕向帝城寻子公,官馀且自策閒功。若论杜集黄陈事,我爱东平巩睡翁。
xiàng chéng xún gōng   guān qiě xián gōng ruò lùn huáng chén shì   ài dōng píng gǒng shuì wēng