次韵仲至

宋代 韩淲
能道意中事,诗来看复嗟。春风殊作恶,春雪固能佳。 引玉下梅萼,输金上柳芽。睡翁山水县,隔竹定敲茶。
néng dào zhōng shì   shī lái kàn jiē chūn fēng shū zuò è   chūn xuě néng jiā
yǐn xià méi è   shū jīn shàng liǔ shuì wēng shān shuǐ xiàn   zhú dìng qiāo chá