次韵仲孺见怀十二韵

南北朝 邹浩
江梅飞故枝,桃李日夕更。宰物初无心,芳菲自奔竞。 幽禽衔真如,历历唤不醒。东里似得之,与春忘谒请。 颓然蘧庐中,槃薄天地永。交情海沤发,吟兴秋翮劲。 璀璨十二旒,陶谢不获骋。须知云气蒸,未害山石硬。 但君已追风,顾我犹蹇乘。试冯作诗光,普照万物盛。 物尽照亦空,何许开绝景。他时从此来,一眄躐千圣。
jiāng méi fēi zhī   táo gèng zǎi chū xīn   fāng fēi bēn jìng
yōu qín xián zhēn   huàn xǐng dōng shì zhī   chūn wàng qǐng
tuí rán zhōng   pán báo tiān yǒng jiāo qing hǎi ōu   yín xīng qiū jìn
cuǐ càn shí èr liú   táo xiè huò chěng zhī yún zhēng   wèi hài shān shí yìng
dàn jūn zhuī fēng   yóu jiǎn chéng shì féng zuò shī guāng   zhào wàn shèng
jǐn zhào kōng   kāi jué jǐng shí cóng lái   miǎn liè qiān shèng