次韵致远自毘陵见寄

宋代 范成大
黄鹄高飞碧落寒,向来山水梦惊残。 故情若问玄真子,依旧江头把钓竿。
huáng gāo fēi luò hán   xiàng lái shān shuǐ mèng jīng cán  
qíng ruò wèn xuán zhēn   jiù jiāng tóu diào gān 竿