次韵致明听琴

宋代 刘子翚
病翁不咄咄,琅然寄枯琴。 倘无枯琴寄,孰表吾之心。 形忘岂知病,道在宁复今。 龙蟠老樟下,觱发摇长音。
bìng wēng duō duō   láng rán qín  
tǎng qín   shú biǎo zhī xīn  
xíng wàng zhī bìng   dào zài níng jīn  
lóng pán lǎo zhāng xià   yáo cháng yīn