次韵郑佥判

宋代 方岳
一枕羲皇失午熇,久知吾道定寥寥。 客来且拨浮明瓮,事过真成覆鹿蕉。 野性从来便水石,此生自合老渔樵。 移床更入深云处,厥木惟乔厥草夭。
zhěn huáng shī   jiǔ zhī dào dìng liáo liáo  
lái qiě míng wèng   shì guò zhēn chéng 鹿 jiāo  
xìng cóng lái biàn 便 shuǐ shí   shēng lǎo qiáo  
chuáng gèng shēn yún chù   jué wéi qiáo jué cǎo yāo