次韵郑佥判

宋代 方岳
渔村留得旧蓑衣,鹭侣鸥朋共断矶。 衰发三千余丈白,倦游五十二年非。 清风明月天四壁,老木苍藤草半扉。 寂寞相从交有道,骊驹未可遽言归。
cūn liú jiù suō   ōu péng gòng duàn  
shuāi sān qiān zhàng bái   juàn yóu shí èr nián fēi  
qīng fēng míng yuè tiān   lǎo cāng téng cǎo bàn fēi  
xiāng cóng jiāo yǒu dào   wèi yán guī