次韵郑佥判

宋代 方岳
诗穷不易办亭材,只恁荒寒处处苔。 种秫便当终老去,爱花能有几人来。 生前尺足竹三迳,身外无穷水一杯。 未必诸贤知此意,柴门虽设不曾开。
shī qióng bàn tíng cái   zhī nèn huāng hán chù chù tái  
zhǒng shú biàn 便 dāng zhōng lǎo   ài huā néng yǒu rén lái  
shēng qián chǐ zhú sān jìng   shēn wài qióng shuǐ bēi  
wèi zhū xián zhī   chái mén suī shè céng kāi