次韵正辅同游白水山

宋代 苏轼
祇知楚越为天涯,不知肝胆非一家。此身如线自萦绕,左旋右转随缫车。 误抛山林入朝市,平地咫尺千褒斜。欲从稚川隐罗浮,先与灵运开永嘉。 首参虞舜款韶石,次谒六祖登南华。仙山一见五色羽,雪树两摘南枝花。 赤鱼白蟹箸屡下,黄柑绿橘笾常加。糖霜不待蜀客寄,荔支莫信闽人誇。 恣倾白蜜收五棱,细斸黄土栽三桠。朱明洞裹得灵草,翩然放杖凌苍霞。 岂无轩车驾熟鹿,亦有鼓吹号寒蛙。山人劝酒不用勺,石上自有樽罍洼。 径从此路朝玉阙,千里莫遣毫釐差。故人日夜望我归,相迎欲到长风沙。 岂知乘槎天女侧,独倚云机看织纱。世间谁似老兄弟,笃爱不复相疵瑕。 相携行到水穷处,庶几一见留子嗟。千年枸杞常夜吠,无数草棘工藏遮。 但令凡心一洗濯,神人仙药不我遐。山中归来万想灭,岂复回顾双云鸦。
zhī chǔ yuè wèi tiān   zhī gān dǎn fēi jiā shēn xiàn 线 yíng rào zuǒ   xuán yòu zhuǎn suí sāo chē    
pāo shān lín cháo shì   píng zhǐ chǐ qiān bāo xié cóng zhì chuān yǐn luó xiān   líng yùn kāi yǒng jiā    
shǒu cān shùn kuǎn sháo shí   liù dēng nán huá xiān shān jiàn xuě   shù liǎng zhāi nán zhī huā    
chì bái xiè zhù xià   huáng gān 绿 biān cháng jiā táng shuāng dài shǔ   zhī xìn mǐn rén kuā    
qīng bái shōu léng   zhǔ huáng zāi sān zhū míng dòng guǒ líng cǎo piān   rán fàng zhàng líng cāng xiá    
xuān chē jià shú 鹿   yǒu chuī hào hán shān rén quàn jiǔ yòng sháo shí   shàng yǒu zūn léi    
jìng cóng cháo quē   qiān qiǎn háo chà rén wàng guī xiāng   yíng dào cháng fēng shā    
zhī chéng chá tiān   yún kàn zhī shā shì jiān shuí shì lǎo xiōng   ài xiāng xiá    
xiāng xié xíng dào shuǐ qióng chǔ   shù jiàn liú jiē qiān nián gǒu cháng fèi   shù cǎo gōng cáng zhē    
dàn lìng fán xīn zhuó   shén rén xiān yào xiá shān zhōng guī lái wàn xiǎng miè   huí shuāng yún