次韵召之才将流民过悬帛岭均田

宋代 黄庭坚
独贤从是出荒城,下马携筇上石层。 幽洞寻花疑阮肇,断崖长啸想孙登。 欲超浮世挂冠绂,未决重云抚剑棱。 经雨晓烟寒索寞,顺风樵叟震碐磳。 山形春到添高秀,瀑溜冰消转沸腾。 行有流移携襁褓,坐看憔悴拾薪蒸。 素餐每愧斯民病,改作常为法吏绳。 官小责轻须自慰,得逢佳处几人曾。
xián cóng shì chū huāng chéng   xià xié qióng shàng shí céng
yōu dòng xún huā ruǎn zhào   duàn cháng xiào xiǎng sūn dēng
chāo shì guà guān   wèi jué zhòng yún jiàn léng
jīng xiǎo yān hán suǒ   shùn fēng qiáo sǒu zhèn léng zēng
shān xíng chūn dào tiān gāo xiù   liū bīng xiāo zhuǎn fèi téng
xíng yǒu liú xié qiǎng bǎo   zuò kàn qiáo cuì shí xīn zhēng
cān měi kuì mín bìng   gǎi zuò cháng wéi shéng
guān xiǎo qīng wèi   féng jiā chǔ rén céng