次韵张子开次子试晬

宋代 陈著
闻昔宁馨儿,如马千里驰。 或秀如芝兰,或如饤坐梨。 居易生七月,已能指无之。 又比令狐楚,五岁善属辞。 是皆非偶尔,阴有造物司。 吾党正气旺,杨泣墨子悲。 谁知世变极,所见及所期。 卓哉子张子,不问今何时。 种德以种子,愈出而愈奇。 元方既及冠,可宝已不赀。 经史日研精,甚于渴与饥。 百发当百中,善射如由基。 亦曰厚自积,王魏不仕隋。 再索又得儿,照室光陆离。 今朝岁一周,岐嶷傲娥羲。 丛珍试初步,动觉应矩规。 粲粲文在手,炯炯白在眉。 但喜家传昌,浮机岂终危。 宙宇一开泰,扶植须人为。 在外寄藩屏,在朝资栋仪。 虽当保抱中,方来事可龟。 风埃自澒洞,庭阶且燕熙。 眼底双凤雏,笑唾燕雀卑。 而况表独立,硬脊非韦脂。 观志既有人,一脉如抽丝。 作室必肯堂,何患不塈茨。 此事真庆事,他事非所怡。 我老拙已固,无能说项斯。 来诗走风樯,难用蠡管窥。 趁笔聊示耳,深愧无精思。
wén níng xīn ér   qiān chí  
huò xiù zhī lán   huò dìng zuò  
shēng yuè   néng zhǐ zhī  
yòu líng chǔ   suì shàn shǔ  
shì jiē fēi ǒu ěr   yīn yǒu zào  
dǎng zhèng wàng   yáng bēi  
shéi zhī shì biàn   suǒ jiàn suǒ  
zhuó zāi zi zhāng zi   wèn jīn shí  
zhòng zhǒng zi   chū ér  
yuán fāng guān   bǎo  
jīng shǐ yán jīng   shén  
bǎi dāng bǎi zhòng   shàn shè yóu  
yuē hòu   wáng wèi shì suí  
zài suǒ yòu ér   zhào shì guāng  
jīn zhāo suì zhōu   ào é  
cóng zhēn shì chū   dòng jué yìng guī  
càn càn wén zài shǒu   jiǒng jiǒng bái zài méi  
dàn jiā chuán chāng   zhōng wēi  
zhòu kāi tài   zhí rén wéi  
zài wài fān píng   zài cháo dòng  
suī dāng bǎo bào zhōng   fāng lái shì guī  
fēng āi hòng dòng   tíng jiē qiě yàn  
yǎn shuāng fèng chú   xiào tuò yàn què bēi  
ér kuàng biǎo   yìng fēi wéi zhī  
guān zhì yǒu rén   mài chōu  
zuò shì kěn táng   huàn  
shì zhēn qìng shì   shì fēi suǒ  
lǎo zhuō   néng shuì xiàng  
lái shī zǒu fēng qiáng   nán yòng guǎn kuī  
chèn liáo shì ěr   shēn kuì jīng