次韵张天从

宋代 赵文
文字于吾身,有如病枝指。 晚思逃天刑,日自参佛髓。 近虽迫老病,颇已了生死。 吾犹说故吾,我已觉今是。 卿云从天来,五色光透纸。 斯文亦厌老,此事尽逊子。 好秋行当中,明月照白水。 谁能访穷山,诗酒相料理。 惟当吟君诗,永夜对明视。
wén shēn   yǒu bìng zhī zhǐ  
wǎn táo tiān xíng   cān suǐ  
jìn suī lǎo bìng   le shēng  
yóu shuō   jué jīn shì  
qīng yún cóng tiān lái   guāng tòu zhǐ  
wén yàn lǎo   shì jǐn xùn zi  
hǎo qiū háng dāng zhōng   míng yuè zhào bái shuǐ  
shuí néng fǎng 访 qióng shān   shī jiǔ xiāng liào  
wéi dāng yín jūn shī   yǒng duì míng shì