次韵张唐卿

宋代 张镃
迩来衰鬓渐当箝,杖策投繻感壮年。 得失暮三朝必四,才能人百已难千。 顾形真是臞仙薄,琢句何堪大手腾。 纨袴纷纷能索我,劳君眼力世情边。
ěr lái shuāi bìn jiàn dāng qián   zhàng tóu gǎn zhuàng nián  
shī sān cháo   cái néng rén bǎi nán qiān  
xíng zhēn shi xiān báo   zhuó kān shǒu téng  
wán fēn fēn néng suǒ   láo jūn yǎn shì qíng biān