次韵章枢密赋吴彩鸾玉篇

宋代 楼钥
文箫蹑彩鸾,夜半恐不逮。 山深忽呼名,惊喜不得退。 仙谪无所逃,士贫何可耐。 乃以三生缘,遂为二姓配。 至人与凡夫,伉俪岂其辈。 鬵书以自给,细字如玉碎。 一一存楷法,明珠蔑瑕颣。 初如鹣比翼,久若鱼同阴。 终日了韵编,心画亡罣碍。 人间八百本,终古知敬爱。 玉篇尤可珍,何必赠杂佩。 倘邀千黄金,虽贫亦当贷。 摩挲惜见晚,老眼看茫昧。 墨妙饶精神,笔劲含姿态。 次第部居中,盘曲法库内。 九龄美风度,孟博信清裁。 书拙无合作,见此增愧慨。 尤物难久假,雪窗暂相对。 遗踪虽已邈,真迹俨然在。 辄效西子颦,小楷书牍背。
wén xiāo niè cǎi luán   bàn kǒng dǎi  
shān shēn míng   jīng tuì 退  
xiān zhé suǒ táo   shì pín nài  
nǎi sān shēng yuán   suì wèi èr xìng pèi  
zhì rén fán   kàng bèi  
qín shū   suì  
cún kǎi   míng zhū miè xiá lèi  
chū jiān   jiǔ ruò tóng yīn  
zhōng le yùn biān   xīn huà wáng guà ài  
rén jiān bǎi běn   zhōng zhī jìng ài  
piān yóu zhēn   zèng pèi  
tǎng yāo qiān huáng jīn   suī pín dāng dài  
jiàn wǎn   lǎo yǎn kàn máng mèi  
miào ráo jīng shén   jìn hán 姿 tài  
zhōng   pán nèi  
jiǔ líng měi fēng   mèng xìn qīng cái  
shū zhuō zuò   jiàn zēng kuì kǎi  
yóu nán jiǔ jiǎ   xuě chuāng zàn xiāng duì  
zōng suī miǎo   zhēn yǎn rán zài  
zhé xiào 西 pín   xiǎo kǎi shū bèi