次韵张氏女弟咏雪

宋代 王安石
天上空多地上稀,初寒风力故应微。 那能镇压黄尘起,强欲侵凌白日飞。 邑犬横来矜意气,窟蟾偷出助光辉。 都城只有袁安惫,我亦年年幸赐衣。
tiān shàng kōng duō shàng   chū hán fēng yīng wēi
néng zhèn huáng chén   qiáng qīn líng bái fēi
quǎn héng lái jīn   chán tōu chū zhù guāng huī
chéng zhǐ yǒu yuán ān bèi   nián nián xìng