次韵张嵇仲侍郎

宋代 李弥逊
燕公提大笔,万象入陶冶。公今真似之,信是渥洼马。 当年动天眷,愕睨肉食者。珥貂汉廷臣,往往富平下。 朅来楚江城,百事聊复且。传闻九门开,裳佩翼如也。 岩廊正需公,料理及闲暇。不然坐玉堂,堵立看挥洒。 胡为尚居东,一麾凡屡假。忆昔从公游,端门正槐夏。 午骑联轻肥,晨班从鱼雅。频年江淮卧,只影未为寡。 谁云若遗□,殆甚履中苴。相逢屡解榻,得句即邀社。 重追一笑欢,百忧罢牵惹。况陪赋文机,不数分金贾。 青蒿倚长松,怀抱肯舒写。残枝到春归,风灯不留灺。 世人重虚名,自视轻拱把。独醒竟何事,空负月中斝。 及兹春尚馀,得酒勿复舍。
yàn gōng   wàn xiàng táo gōng jīn zhēn zhī   xìn shì
dāng nián dòng tiān juàn   è ròu shí zhě ěr diāo hàn tíng chén   wǎng wǎng píng xià
qiè lái chǔ jiāng chéng   bǎi shì liáo qiě chuán wén jiǔ mén kāi   shang pèi
yán láng zhèng gōng   liào xián xiá rán zuò táng   kàn huī
wéi shàng dōng   huī fán jiǎ cóng gōng yóu   duān mén zhèng huái xià
lián qīng féi   chén bān cóng pín nián jiāng huái   zhī yǐng wèi wèi guǎ
shuí yún ruò     dài shén zhōng xiāng féng jiě   de yāo shè
zhòng zhuī xiào huān   bǎi yōu qiān kuàng péi wén   shù fēn jīn jiǎ
qīng hāo cháng sōng   huái 怀 bào kěn shū xiě cán zhī dào chūn guī   fēng dēng liú xiè
shì rén zhòng míng   shì qīng gǒng xǐng jìng shì   kōng yuè zhōng jiǎ
chūn shàng   jiǔ shě