次韵张安道读杜诗

宋代 苏轼
大雅初微缺,流风困暴豪。 张为词客赋,变作楚臣骚。 展转更崩坏,纷纶阅俊髦。 地偏蕃怪产,源失乱狂涛。 粉黛迷真色,鱼虾易豢牢。 谁知杜陵杰,名与谪仙高。 扫地收千轨,争标看两艘。 诗人例穷苦,天意遣奔逃。 尘暗人亡鹿,溟翻帝斩鳌。 艰危思李牧,述作谢王褒。 失意各千里,哀鸣闻九皋。 骑鲸遁沧海,捋虎得绨袍。 巨笔屠龙手,微官似马曹。 迂疏无事业,醉饱死游遨。 简牍仪刑在,儿童篆刻劳。 今谁主文字,公合把旌旄。 开卷遥相忆,知音两不遭。 般斤思郢质,鲲化陋aa2濠。 恨我无佳句,时蒙致白醪。 殷勤理黄菊,未遣没蓬蒿。
chū wēi quē   liú fēng kùn bào háo  
zhāng wèi   biàn zuò chǔ chén sāo  
zhǎn zhuǎn gèng bēng huài   fēn lún yuè jùn máo  
piān fān guài chǎn   yuán shī luàn kuáng tāo  
fěn dài zhēn   xiā huàn láo  
shéi zhī líng jié   míng zhé xiān gāo  
sǎo shōu qiān guǐ   zhēng biāo kàn liǎng sōu  
shī rén qióng   tiān qiǎn bēn táo  
chén àn rén wáng 鹿   míng fān zhǎn áo  
jiān wēi   shù zuò xiè wáng bāo  
shī qiān   āi míng wén jiǔ gāo  
jīng dùn cāng hǎi   luō páo  
lóng shǒu   wēi guān shì cáo  
shū shì   zuì bǎo yóu áo  
jiǎn xíng zài   ér tóng zhuàn láo  
jīn shuí zhǔ wén   gōng jīng máo  
kāi juàn yáo xiāng   zhī yīn liǎng zāo  
bān jīn yǐng zhì   kūn huà lòu   a   a   2 aa2 háo
hèn jiā   shí méng zhì bái láo  
yīn qín huáng   wèi qiǎn méi péng hāo