次韵再作

宋代 欧阳修
吾年向老世味薄,所好未衰惟饮茶。建溪苦远虽不到,自少尝见闽人誇。 每嗤江浙凡茗草,丛生狼藉惟藏蛇。岂如含膏入香作金饼,蜿蜒两龙戏以呀。 其馀品第亦奇绝,愈小愈精皆露芽。泛之白花如粉乳,乍见紫面生光华。 手持心爱不欲碾,有类弄印几成窊。论功可以疗百疾,轻身久服胜胡麻。 我谓斯言颇过矣,其实最能祛睡邪。茶官贡馀偶分寄,地远物新来意嘉。 新烹屡酌不知厌,自谓此乐真无涯。未言久食成手颤,已觉疾饥生眼花。 客遭水厄疲捧椀,口吻无异蚀月蟆。僮奴傍视疑复笑,嗜好乖僻诚堪嗟。 更蒙酬句怪可骇,儿曹助噪声哇哇。
nián xiàng lǎo shì wèi báo   suǒ hǎo wèi shuāi wéi yǐn chá jiàn yuǎn suī dào   shǎo cháng jiàn mǐn rén kuā
měi chī jiāng zhè fán míng cǎo   cóng shēng láng wéi cáng shé hán gāo xiāng zuò jīn bǐng   wān yán liǎng lóng ya
pǐn jué   xiǎo jīng jiē fàn zhī bái huā fěn   zhà jiàn miàn shēng guāng huá
shǒu chí xīn ài niǎn   yǒu lèi nòng yìn chéng lùn gōng liáo bǎi   qīng shēn jiǔ shèng
wèi yán guò   shí zuì néng shuì xié chá guān gòng ǒu fēn   yuǎn xīn lái jiā
xīn pēng zhuó zhī yàn   wèi zhēn wèi yán jiǔ shí chéng shǒu chàn   jué shēng yǎn huā
zāo shuǐ è pěng wǎn   kǒu wěn shí yuè tóng bàng shì xiào   shì hào guāi chéng kān jiē
gèng méng chóu guài hài   ér cáo zhù zào shēng