次韵再答

宋代 韩琦
天和人意共昏昏,飘掷繁霙助客樽。正会笙歌开醉目,忽惊珠玉得嘉言。 已凌衰鬓争霜采,更拂妖颜上粉痕。东阁有贤才调雅,愧无优礼绍公孙。
tiān rén gòng hūn hūn   piāo zhì fán yīng zhù zūn zhèng huì shēng kāi zuì   jīng zhū jiā yán    
líng shuāi bìn zhēng shuāng cǎi   gèng yāo yán shàng fěn hén dōng yǒu xián cái diào kuì   yōu shào gōng sūn