次韵虞彦高游阳明洞

元代 杨载
忆昔神禹奠九州,兹山会计功始休。诸侯玉帛渺何许,但见万水从东流。 衣冠永闭阳明洞,夜闻鬼哭岩之幽。珠宫贝阙号龙瑞,天造地设非人谋。 槎牙怪树冻不死,化作千丈苍玉虬。丹洞呀然仙掌裂,翠峰巧矣蛾眉修。 梅梁飞去铁锁断,往往雷雨生灵湫。轩辕缑神极秘怪,海上笙鹤时相投。 平生闭门读史讴,子乃探穴先吾游。明当挟子期汗漫,题诗更在最上头。 不妨山水乐吾乐,岂有饥溺忧民忧。故家乔木尚可求,有子有孙百世留。 卧横玉箫泛归舟,吹散万斛江南愁。
shén diàn jiǔ zhōu   shān kuài gōng shǐ xiū zhū hóu miǎo dàn   jiàn wàn shuǐ cóng dōng liú    
guān yǒng yáng míng dòng   wén guǐ yán zhī yōu zhū gōng bèi què hào lóng ruì tiān   zào shè fēi rén móu    
chá guài shù dòng   huà zuò qiān zhàng cāng qiú dān dòng rán xiān zhǎng liè cuì   fēng qiǎo é méi xiū    
méi liáng fēi tiě suǒ duàn   wǎng wǎng léi shēng líng qiū xuān yuán gōu shén guài hǎi   shàng shēng shí xiāng tóu    
píng shēng mén shǐ ōu   zi nǎi tàn xué xiān yóu míng dāng xié hàn màn   shī gèng zài zuì shàng tou    
fáng shān shuǐ   yǒu yōu mín yōu jiā qiáo shàng qiú yǒu   zi yǒu sūn bǎi shì liú    
héng xiāo fàn guī zhōu   chuī sàn wàn jiāng nán chóu