次韵喻学士

宋代 韩淲
世味日以陋,莫能商古今。伐异或党同,嘈杂非正音。 我生逢百罹,倍觉空苦心。堂堂玉泉家,源委非蹄涔。 君尤挺特操,气宇清且深。相逢清河桥,万感成清斟。 发挥所兴寄,倾倒所译寻。谁谓南渡久,而闻正始吟。 黄华明露高,风回雨垂阴。白发生已多,只合同投簪。
shì wèi lòu   néng shāng jīn huò dǎng tóng cáo   fēi zhèng yīn    
shēng féng bǎi   bèi jué kōng xīn táng táng quán jiā yuán   wěi fēi cén    
jūn yóu tǐng cāo   qīng qiě shēn xiāng féng qīng qiáo wàn   gǎn chéng qīng zhēn    
huī suǒ xīng   qīng dǎo suǒ xún shuí wèi nán jiǔ ér   wén zhèng shǐ yín    
huáng huá míng gāo   fēng huí chuí yīn bái shēng duō zhī   tóng tóu zān