次韵宇文白云山

宋代 洪皓
天际正英英,排云忽上升。 苍梧何处出,岱岳自封兴。 但见奇峰耸,宁知嘉气凝。 秋风殊未起,铁用遽飞腾。
tiān zhèng yīng yīng   pái yún shàng shēng  
cāng chǔ chū   dài yuè fēng xīng  
dàn jiàn fēng sǒng   níng zhī jiā níng  
qiū fēng shū wèi   tiě yòng fēi téng