次韵雨丝云鹤二首

宋代 黄庭坚
几片云如薛公鹤,精神态度不曾齐。 安知陇鸟樊笼密,便觉南鹏羽翼低。 风散又成千里去,夜寒应上九天栖。 坐来改变如苍狗,试欲挥毫意自迷。
piàn yún xuē gōng   jīng shén tài céng
ān zhī lǒng niǎo fán lóng   biàn 便 jué nán péng
fēng sàn yòu chéng qiān   hán yīng shàng jiǔ tiān
zuò lái gǎi biàn cāng gǒu   shì huī háo