次韵玉汝春寒有感

明代 王鏊
世事惟将冷眼看,病身药物不离丸。七年尚及三年艾,一日其如十日寒。 却老有方须指授,觅心无处倩谁安。春来是物争新巧,古井依然不作澜。
shì shì wéi jiāng lěng yǎn kàn   bìng shēn yào wán nián shàng sān nián ài   shí hán    
què lǎo yǒu fāng zhǐ shòu   xīn chǔ qiàn shuí ān chūn lái shì zhēng xīn qiǎo   jǐng rán zuò lán