次韵余庆长春梦

宋代 释德洪
阿环梦回如堕云,砚中玉纤如醉文。香囊翠被不复见,华清草木犹醺醺。 仙郎春光洗怀抱,柔情不断如芳草。软风细涨玉横斜,一尾追风北山道。 词锋落纸磨秋霜,千首今馀万丈光。从来支遁识神骏,岁月不知君意长。
ā huán mèng huí duò yún   yàn zhōng xiān zuì wén xiāng náng cuì bèi jiàn huá   qīng cǎo yóu xūn xūn    
xiān láng chūn guāng huái 怀 bào   róu qíng duàn fāng cǎo ruǎn fēng zhǎng héng xié   wěi zhuī fēng běi shān dào    
fēng luò zhǐ qiū shuāng   qiān shǒu jīn wàn zhàng guāng cóng lái zhī dùn shí shén jùn suì   yuè zhī jūn zhǎng