次韵筠姊秋怀

清代 陈忠平
负手溪桥落影长,秋枝无力挂残阳。南山才禁三分碧,北雁初衔万里霜。 应许关门成世界,可能移梦到清凉。讵知风雨骤然起,点破心头乌有乡。
shǒu qiáo luò yǐng zhǎng   qiū zhī guà cán yáng nán shān cái jìn sān fēn běi   yàn chū xián wàn shuāng    
yīng guān mén chéng shì jiè   néng mèng dào qīng liáng zhī fēng zhòu rán diǎn   xīn tóu yǒu xiāng