次韵云居诠上人有感

宋代 释德洪
招谤坐多谈,近稍遵寡语。仰嗟浊恶世,友道终愧古。 君独淡无营,诵经如谷布。见人作白眼,此意吾亦与。 十年云水间,所至每同处。旧游虽陈迹,历历尚可数。 更期秋风高,结伴湘山去。我生无寸长,百事仍莽卤。 不知独何修,得与君辈伍。无乃造物者,不杀念痴鲁。 云居无所为,粥饭听钟鼓。不材获饱暖,此德荷佛祖。 诗成自誇笑,闻者亦惊顾。已决寡语堤,事过乃知误。 毕卓卧瓮边,谢琨挑邻女。见之独傲然,真情人不怒。 君能识此意,吾语亦可恕。
zhāo bàng zuò duō tán   jìn shāo zūn guǎ yǎng jiē zhuó è shì yǒu   dào zhōng kuì    
jūn dàn yíng   sòng jīng jiàn rén zuò bái yǎn      
shí nián yún shuǐ jiān   suǒ zhì měi tóng chǔ jiù yóu suī chén   shàng shǔ    
gēng qiū fēng gāo   jié bàn xiāng shān shēng cùn cháng bǎi   shì réng mǎng    
zhī xiū   jūn bèi nǎi zào zhě   shā niàn chī    
yún suǒ wéi   zhōu fàn tīng zhōng cái huò bǎo nuǎn      
shī chéng kuā xiào   wén zhě jīng jué guǎ shì   guò nǎi zhī    
zhuó wèng biān   xiè kūn tiāo lín jiàn zhī ào rán zhēn   qíng rén    
jūn néng shí   shù