次韵俞伯初古松篇

宋代 汪炎昶
挺植今几世,追数邈不逮。 槃古始分尽,已见数抱大。 繁荄茁朽坏,力穷孕贞外。 灵椿尔何知,诧阅寒暑代。 深根谢撼拔,毅色支挫败。 心竖素蘰直,貌古自类怪。 梢优轴厚地,皮是船下濑。 五岳空峥嵘,可纳枯穷内。 绿狞攒砾髯,纹睚蹙腥背。 萝茑独引援,萧文藉覆盖。 枝抽尚未已,著恐宇宙隘。 馀韵落斋环,海涛镶砰拜。 此岂臃腫贱,莫肯发众快。 材大固难空,不伐岂怜爱。 阿房得附枝,岂见东圯坏。 扫魏若遁藏,丑惰事恬退。 枯柏不自量,小哭竞术卖。 负荷力不给,摧折自卖害。 造化久培植,亦以邦国赖。 山灵慎爱惜,勿使妄剪拜。 大物不虚生,天意终有在。 赋才巧尔殊,落落出行辈。 所希江遭逢,叶卷云影碎。
tǐng zhí jīn shì   zhuī shǔ miǎo dǎi  
pán shǐ fēn jǐn   jiàn shù bào  
fán gāi zhuó xiǔ huài   qióng yùn zhēn wài  
líng chūn 椿 ěr zhī   chà yuè hán shǔ dài  
shēn gēn xiè hàn   zhī cuò bài  
xīn shù màn zhí   mào lèi guài  
shāo yōu zhóu hòu   shì chuán xià lài  
yuè kōng zhēng róng   qióng nèi  
绿 níng zǎn rán   wén xīng bèi  
luó niǎo yǐn yuán   xiāo wén gài  
zhī chōu shàng wèi   zhù kǒng zhòu ài  
yùn luò zhāi huán   hǎi tāo xiāng pēng bài  
yōng zhǒng jiàn   kěn zhòng kuài  
cái nán kōng   lián ài  
ē páng zhī   jiàn dōng huài  
sǎo wèi ruò dùn cáng   chǒu duò shì tián tuì 退  
bǎi liàng   xiǎo jìng shù mài  
gěi   cuī shé mài hài  
zào huà jiǔ péi zhí   bāng guó lài  
shān líng shèn ài   shǐ 使 wàng jiǎn bài  
shēng   tiān zhōng yǒu zài  
cái qiǎo ěr shū   luò luò chū háng bèi  
suǒ jiāng zāo féng   juàn yún yǐng suì