次韵游山门寺望文脊山

宋代 王安石
宣城百山间,文脊尤奇峰。 拔出飞鸟上,图画难为容。 闻昔有幽人,扪萝追赤松。 遗形此古室,孤坐鹿裘重。 人去邈不反,洞壑空藏龙。 侧行苍崖烟,俯仰求灵踪。 游者如可得,甘弃万户封。 安能久尘土,倾倒相迎逢。
xuān chéng bǎi shān jiān   wén yóu fēng
chū fēi niǎo shàng   huà nán wéi róng
wén yǒu yōu rén   mén luó zhuī chì sōng
xíng shì   zuò 鹿 qiú zhòng
rén miǎo fǎn   dòng kōng cáng lóng
xíng cāng yān   yǎng qiú líng zōng
yóu zhě   gān wàn fēng
ān néng jiǔ chén   qīng dǎo xiāng yíng féng