次韵友人悼宠落梅

宋代 周端臣
条脱空嗟萼绿华,俗尘难久驻仙车。数声画角单于塞,一曲山香阿母家。 堕砌尚疑妆后粉,点衣犹认唾时花。别来埋没春风面,几度虚窗叹月斜。
tiáo tuō kōng jiē è 绿 huá   chén nán jiǔ zhù xiān chē shù shēng huà jiǎo chán sāi   shān xiāng ā jiā    
duò shàng zhuāng hòu fěn   diǎn yóu rèn tuò shí huā bié lái mái chūn fēng miàn   chuāng tàn yuè xié