次韵游方广

宋代 释德洪
万峰缠烟霏,一线盘空路。丹楹出翔舞,半在生云处。 海人猿臂上,哀湍不堪溯。夫子英特人,自是干国具。 醉耳厌丝竹,来此良有故。临高赋新诗,妙语发奇趣。 便欲抱琴书,亦作东家住。山灵应拊掌,笑公入窘步。 自当眠玉堂,莲烛夜枉顾。偶此爱山尔,戏语亦瓦注。 富贵本缚公,云泉宁可付。置卷发遐想,湘月微云度。
wàn fēng chán yān fēi   xiàn 线 pán kōng dān yíng chū xiáng bàn   zài shēng yún chù    
hǎi rén yuán shàng   āi tuān kān yīng rén   shì gàn guó    
zuì ěr yàn zhú   lái liáng yǒu lín gāo xīn shī miào      
biàn 便 bào qín shū   zuò dōng jiā zhù shān líng yìng zhǎng xiào   gōng jiǒng    
dāng mián táng   lián zhú wǎng ǒu ài shān ěr   zhù    
guì běn gōng   yún quán nìng zhì juǎn xiá xiǎng xiāng   yuè wēi yún