次韵永平令江叔文鹤山书院落成诗

宋代 魏了翁
天运驱人人不觉,古道违时时不学。 王相随胫回荆山,昭质依然未经琢。 因思胥靡逢殷宗,精神动悟声气从。 砺舟霖雨到梅蘖,变化气质天同功。 朝歌屠叟无与语,一日投纶见明主。 大车槛槛行周道,轮辐中规箱中矩。 人生天地同一原,自诚为圣明为贤。 地殊世远犹合节,矧此同宇相周旋。 自从浇风散遗直,世不乏材无匠石。 未能登车羽射御,人人自视邮无恤。 出门浪战触与蛮,半生少得须臾间。 不为夷甫辱汝水,即似介甫逋钟山。 古人洒扫先庭户,岂问他人莫余雇。 只忧原头欠渟滀,才见天根便呈露。 人言阴浊胜阳清,阳一阴二分三亭。 谁知阳德本无间,根心枝叶长相亲。 君臣大分虽有止,终不能忘乃天理。 世无我知将自知,不待雷风问诸史。 投沙屈贾占所归,九州博大归何之。 虽云忠愤语伤激,律以洙泗犹津迷。 前村虎啸晚风起,跕鸢酸嘶雁将子。 君恩未报臣忧深,暇把壶头较乡里。 江公劝我姑少安,新诗肉好如璧环。 敢输忧诚谢庆语,仍戒牍史毋抄传。
tiān yùn rén rén jué   dào wéi shí shí xué  
wáng xiāng suí jìng huí jīng shān   zhāo zhì rán wèi jīng zhuó  
yīn féng yīn zōng   jīng shén dòng shēng cóng  
zhōu lín dào méi niè   biàn huà zhì tiān tóng gōng  
zhāo sǒu   tóu lún jiàn míng zhǔ  
chē kǎn kǎn xíng zhōu dào   lún zhōng guī xiāng zhōng  
rén shēng tiān tóng yuán   chéng wèi shèng míng wèi xián  
shū shì yuǎn yóu jié   shěn tóng xiāng zhōu xuán  
cóng jiāo fēng sàn zhí   shì cái jiàng shí  
wèi néng dēng chē shè   rén rén shì yóu  
chū mén làng zhàn chù mán   bàn shēng shǎo jiān  
wéi shuǐ   shì jiè zhōng shān  
rén sǎo xiān tíng   wèn rén  
zhǐ yōu yuán tóu qiàn tíng chù   cái jiàn tiān gēn biàn 便 chéng  
rén yán yīn zhuó shèng yáng qīng   yáng yīn èr fēn sān tíng  
shéi zhī yáng běn jiàn   gēn xīn zhī zhǎng xiàng qīn  
jūn chén fēn suī yǒu zhǐ   zhōng néng wàng nǎi tiān  
shì zhī jiāng zhī   dài léi fēng wèn zhū shǐ  
tóu shā jiǎ zhàn suǒ guī   jiǔ zhōu guī zhī  
suī yún zhōng fèn shāng   zhū yóu jīn  
qián cūn xiào wǎn fēng   dié yuān suān yàn jiāng zi  
jūn ēn wèi bào chén yōu shēn   xiá tóu jiào xiāng  
jiāng gōng quàn shǎo ān   xīn shī ròu hǎo huán  
gǎn shū yōu chéng xiè qìng   réng jiè shǐ chāo chuán