次韵因上人晚菊简魏定父 其四

宋代 王之道
经年混蒿艾,蕴藏应待时。清香密渍沉,微风助纷披。 宋玉昧秋意,乃作儿女悲。君子有所养,因君观解颐。
jīng nián hùn hāo ài   yùn cáng yìng dài shí qīng xiāng chén   wēi fēng zhù fēn
sòng mèi qiū   nǎi zuò ér bēi jūn zi yǒu suǒ yǎng   yīn jūn guān jiě