次韵因上人晚菊简魏定父

宋代 王之道
离索自可笑,衰迟谁见怜。 亭亭摇落中,一枝小窗前。 正色有家法,细看清且妍。 浮觞未云晚,松醪吾所便。
suǒ xiào   shuāi chí shuí jiàn lián
tíng tíng yáo luò zhōng   zhī xiǎo chuāng qián
zhèng yǒu jiā   kàn qīng qiě yán
shāng wèi yún wǎn   sōng láo suǒ biàn 便